BÁNH THẬT TỪ TRỜI

BÁNH THẬT TỪ TRỜI
Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật XVIII TNB: Ga 6,22-35

Dấu lạ bánh hóa nhiều đã gây ra một ấn tượng mạnh mẽ.
Dân chúng ngất ngây vì được ăn no nê, dư dật.
Trong thời buổi còn nhiều người đói nghèo
thì bữa ăn đơn sơ ở bên kia hồ do Đức Giêsu khoản đãi
cũng đủ khiến đám đông mong có mãi.
Dưới mắt họ, Ngài được coi là vị ngôn sứ giống Môsê
mà xưa Đức Chúa đã hứa (Đnl 18,15-18).
Thậm chí họ còn muốn tôn Ngài lên làm vua.                                                                                                      
Có được một vị vua biết cho dân ăn no thì tốt biết mấy !
Nói chung, dân chúng mong dấu lạ bánh hóa nhiều
không xảy ra chỉ một lần, nhưng được lặp đi lặp lại.
Chẳng ai phải làm lụng vất vả nữa !
Hay nói như người phụ nữ Samaria bên giếng nước:
chẳng phải đến đây lấy nước nữa (Ga 4,15).
 
Hôm sau, khi thấy vắng bóng Đức Giêsu và các môn đệ,
đám đông đã lên thuyền đi tìm Ngài ở Caphácnaum.
Họ háo hức được gặp lại Ngài, người đã nuôi họ ăn.
Nhưng dấu lạ của Đức Giêsu luôn đưa người ta đi xa hơn.
Đúng là Ngài đã lo cho cái đói cái no của thân xác,
và quả thực mạng sống thật đáng trân trọng.
Nhưng con người không phải chỉ có thế !
Ngài còn quan tâm đến sự sống tâm linh của con người.
Sau khi nuôi dân, Ngài lên núi cầu nguyện.
Có thể ở đó Ngài nhận ra giới hạn của dấu lạ vừa rồi.
Nó chỉ làm no thân xác được vài tiếng, rồi lại đói.
Nó chỉ làm cho vài ngàn người Israel được vui.
Còn thế giới này thì sao? Lấy gì mà nuôi đời sống tâm linh?
Đức Giêsu muốn đưa dân chúng đi từ tấm bánh vật chất
đến một thứ bánh khác quý hơn nhiều.
 
Thấy đám đông còn phấn khích về chuyện được ăn bánh,
Đức Giêsu biết họ chưa hiểu hết ý nghĩa của dấu lạ hôm qua.
Họ còn mải mê thứ lương thực hay hư nát,
mà chưa để tâm đến thứ lương thực thường tồn (Ga 6,27).
Lương thực hay hư nát chỉ bổ dưỡng thân xác,
còn lương thực thường tồn mới đem lại sự sống vĩnh hằng.
Đức Giêsu báo cho họ một tin vui:
Ngài là người được Thiên Chúa Cha đóng ấn xác nhận,
nên có thể ban cho họ thứ lương thực thường tồn.
Để có thứ lương thực quý giá này, cần phải làm việc.
Không phải là giữ Luật Môsê cho nghiêm,
mà là tin vào Ngài, Đấng được Chúa Cha sai đến (Ga 6,29).
 
Thiên Chúa Cha là Đấng hằng nuôi dân của Ngài.
Đám đông không quên tổ tiên họ được nuôi bằng manna.
Đó là thứ bánh bởi trời rơi như sương sa trong sa mạc.
Dấu lạ lớn lao này đã kéo dài nhiều năm…
Bây giờ họ cũng mong một dấu lạ tương tự (Ga 6,30).
Đức Giêsu cho biết Cha Ngài muốn tiếp tục nuôi con người
bằng thứ Bánh mới, Bánh đích thật, Bánh từ trời xuống,
Bánh đem lại sự sống vĩnh hằng cho cả thế gian (Ga 6,32-33).
Khi dân chúng khao khát được ăn thứ bánh kỳ diệu ấy,
Đức Giêsu lại báo cho họ tin vui:
Chính Ngài là Bánh mà Chúa Cha muốn trao cho cả nhân loại.
Chỉ cần tin vào Ngài là được hưởng dùng Tấm Bánh đó.
 
Thế giới và con người hôm nay đói khát nhiều thứ.
Đói có đủ oxy để thở, khát có đủ vaccine để chích ngừa.
Thèm được một ngày bình yên không có chiến tranh.
Mong các bệnh viện không bị quá tải bởi dịch bệnh.
Mong người nghèo không phải đôn đáo lo miếng ăn.
Trái đất xanh hơn, không khí sạch hơn, nước trong hơn,
và con người sống có tình hơn.
 
Đức Giêsu mời ta đến với Ngài, tin vào Ngài và giữ lời Ngài
để giải quyết chuyện đói khát triền miên (Ga 6,35).
Chúng ta có dám tin Ngài làm được dấu lạ này không?
Chúng ta có muốn hai tay đón lấy Tấm Bánh Giêsu không?
 
LỜI NGUYỆN
 
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã có kinh nghiệm về cái đói,
sau khi ăn chay bốn mươi ngày trong hoang địa.
Chúa cũng từng đói đến mức phải tìm trái nơi cây vả.
Chúa đã xin nước uống nơi người phụ nữ Samari,
và đã nếm cái khát của người bị mất máu trên thập giá.
                                                                  
Lạy Chúa Giêsu, vì Chúa có thân xác như chúng con,
nên Chúa đã bênh các môn đệ khi họ bứt lúa mà ăn vì đói,
Chúa đã làm phép lạ bánh hóa nhiều
vì sợ người ta xỉu dọc đường,
Chúa đã bảo người ta cho cô bé mới hồi sinh được ăn.
 
Đói khát là chuyện bình thường của thân xác con người,
và Chúa chẳng bao giờ coi thường
những nhu cầu chính đáng của nó.
Nhưng xin nhắc chúng con nhớ rằng
con người không chỉ sống nhờ cơm bánh,
mà còn nhờ Lời Chúa,
không chỉ đói khát thức ăn vật chất
mà còn khao khát những giá trị tinh thần.
 
Xin dạy chúng con đừng khép cửa lòng
như ông nhà giàu xây thêm kho,
nhưng biết chia sẻ cho những Ladarô đang nằm ngoài cổng.
Xin cho chúng con hiểu
giá trị của một ly nước được trao đi,
của tấm bánh giữa đêm khuya cho người bạn mượn.
 
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đói khát nên vẫn ngửa tay xin chúng con mỗi ngày
mà chúng con không hay.
Xin giúp chúng con bắt chước Chúa trong bữa tiệc cuối cùng
dám bẻ ra và trao đi tấm bánh đời mình để phục vụ.
Ước gì mai này chúng con được đồng bàn với Chúa
và với mọi người thành tâm thiện chí trong Nước Trời.

Tác giả bài viết: Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ