KHOẢNH KHẮC DIỆU VỢI

KHOẢNH KHẮC DIỆU VỢI
Suy niệm Lời Chúa: Mt 9, 9 - 13

“Hãy theo Tôi!”; “Ông ấy đứng dậy đi theo Ngài”.

Ngày kia, cánh cổng đan viện Saint-Bernard khép lại, một thanh niên 22 tuổi buồn bã xuống núi; nơi khác, mẹ Bề trên dòng nữ Hôtel-Dieu cũng từ chối một thiếu nữ. Hai người ấy gặp nhau, tình yêu giữa họ chớm nở. Và một sáng mùa hạ, tại nhà thờ Đức Bà Alençon, Louis Martin thành hôn với Zélie Guérin, ‘khoảnh khắc diệu vợi’ đã đến, hai người được Chúa chọn để làm một người cha thánh, một người mẹ thánh của một gia đình thánh; trong đó, có Têrêxa Hài Đồng Giêsu!

Kính thưa Anh Chị em,
Hôm nay, kính nhớ thánh Matthêu, Tin Mừng cũng thuật lại một ‘khoảnh khắc diệu vợi!’. Khi cảm thấy một điều gì đó giá trị hơn, cao quý hơn, người ta dễ dàng rời bỏ công việc cũ; chẳng hạn, dễ thăng tiến hơn, lương cao hơn, đường đi làm ngắn hơn. Cũng thế, Matthêu rời bỏ công việc của mình để tìm một Ông Chủ tốt hơn; có thể nói, Matthêu, một người ‘mê tiền’, nay ‘mê Chúa’. ‘Khoảnh khắc diệu vợi’ được ghi lại, “Ngài bảo, “Hãy theo Tôi!”; “Ông ấy đứng dậy đi theo Ngài”.

Chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày, tại Capharnaum, một thị trấn nhộn nhịp, và tại sở thuế, Matthêu đang chuẩn bị công việc của mình; gần đó, một người có tên Giêsu, cũng đang làm những việc thường ngày của mình, chữa một người liệt. Đó là một ngày bình thường với cả hai người. Nhưng sau đó, Giêsu xuống phố, nhìn thấy Matthêu, và… ngày bình thường kết thúc! Giêsu nói với Matthêu, khá đơn giản nhưng trực tiếp và mạnh mẽ, “Hãy theo Tôi!”. Và ‘khoảnh khắc diệu vợi’ đã xảy ra! Matthêu đi theo con người ấy. Những đồng xu La Mã có thể đã rơi ra từ nắm tay anh; hoặc có thể, anh đã nuốt một ngụm nước bọt vào họng, nhanh chóng chỉnh lại chiếc áo, rồi loạng choạng bước đi trong đám bụi mờ bởi đôi dép của con người ấy đập xuống mặt đất khô khốc! Từ đó, cuộc đời Matthêu đổi thay mãi mãi. Anh trở thành một người bạn, một môn đệ, một tông đồ… của một ‘Người Đàn Ông Quan Trọng Nhất’ trong lịch sử thế giới, Chúa Giêsu Kitô!

Chúa Kitô đi qua mọi cuộc đời. Mọi người đều có cơ hội nói ‘có’ hoặc ‘không’, ‘ở lại hoặc đi theo’, ‘thay đổi hay giữ nguyên trạng’; khoảnh khắc ấy có thể chỉ đến một lần và không bao giờ trở lại! Một cuộc sống dường như chỉ có thể vẽ lên hoặc vẽ xuống ‘một đường thẳng’ trên biểu đồ, hơn là tạo ra một góc vuông sắc nét của một đường ngang, một đường dọc với ‘mũi tên chỉ rõ hai hướng!’. Cuộc đời Matthêu đã biến đổi khi quỹ đạo của anh giao nhau với quỹ đạo của Chúa Giêsu. Khoảnh khắc ấy được hoạ sĩ Caravaggio ghi lại như một thước phim quay chậm. Một trục ánh sáng xuyên qua căn phòng trên đầu Chúa Giêsu; ngón tay xương xẩu của Ngài chỉ vào một ‘quý ông’ bảnh trai đang ‘với tay trên đống tiền’. Khung cảnh diễn ra không phải trên con phố nhưng trong một phòng tối. Ánh sáng và bóng tối nô đùa; tội lỗi và đức hạnh ẩu đả; quá khứ, hiện tại và tương lai bỡn nhả, rồi sẽ ra sao! Chúa Giêsu dường như đang nói, ‘Bạn sẽ cầm và ăn, đi và bán, sẽ đến và theo Tôi?’. ‘Một thách đố, một phép thử!’. Nhưng quan thuế ấy đã đáp lại, ngặt nghèo nhưng hào hiệp, và chúng ta nhớ đến Matthêu hôm nay, chỉ vì ‘khoảnh khắc diệu vợi’ ấy!

Giữ lại ký ức hồng ân ‘lần gọi’ đó, Matthêu đã “Ăn ở xứng đáng với ơn kêu gọi đã lãnh nhận”, “Trở nên con người trưởng thành, đạt đến tầm vóc của Đức Kitô viên mãn” như lời thánh Phaolô qua thư Êphêsô hôm nay. Nhờ quyết định đúng vào một thời điểm thích hợp, Matthêu đã thay đổi cuộc sống; từ đó, Matthêu miệt mài suy gẫm, chiêm ngắm và ghi ghi, chép chép về vị Thầy lạ lùng của mình, một Giêsu ‘rất người và rất Chúa’. Và cùng rao giảng Tin Mừng với các tông đồ, Matthêu đã cống hiến cuốn Phúc Âm tự tay mình viết ra, để hàng triệu người mọi thời, mọi nơi biết Chúa Giêsu, đúng như lời Thánh Vịnh đáp ca, “Tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu!”.

Anh Chị em,
Thiên Chúa, Đấng tuyệt đối trung thành, rất mực kiên nhẫn và hết lòng yêu thương. Ngài luôn đi tìm từng con người và bao nhiêu lần, đã có sự giao nhau rất thật giữa chúng ta với Ngài. Những khoảnh khắc ấy không chỉ xảy ra một lần, nhưng có thể từng ngày, từng giờ, trong từng biến cố buồn vui. Dầu muốn hay không, ‘khoảnh khắc diệu vợi’ ấy cũng sẽ xảy ra, hoặc đã xảy ra; chỉ có điều, chúng ta không nhận ra! Nhưng với trái tim của người Thầy; đúng hơn, của một người yêu, Chúa Giêsu vẫn đang đợi chờ, khát khao giây phút ấy xảy đến càng sớm càng tốt, hầu chúng ta không còn loạng choạng nhưng có thể mạnh mẽ bước đi, với hành trang duy nhất là chính Ngài; tiếp tục công việc của Matthêu, làm cho Tin Mừng vang dội khắp hoàn cầu. Tại sao không?

Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, chớ gì ngày sống của con được đan kết bởi những ‘khoảnh khắc diệu vợi’, khi con dám đứng lên, quay lưng với tội lỗi, để đi tới một ‘chân trời’ mà Matthêu đã gieo mình vào”, Amen.

Tác giả bài viết: Lm. Minh Anh, Tgp Huế